Tôi
“gõ cửa” văn phòng Công ty Khang Thông vào một buổi trưa cuối tuần,
đúng lúc chị Phan Thị Phương Thảo đang trao đổi với một cộng sự. Quay
sang tôi, chị phân trần: “Mình vừa đi Mỹ về, công việc dồn lại nhiều quá
mà cái nào cũng cần xử lý nhanh”.
Sau
ít phút tranh thủ ký một xấp văn bản vừa được nhân viên chuyển tới, chị
khoe: “Chuyến đi này của mình rất thú vị, vì ngoài mục đích công việc
còn hoàn thành lời hứa đưa ba mẹ đi chơi cho biết đó biết đây”...
Bước khởi nghiệp gian truân và "cú ngã định mệnh"
Nhìn
cơ ngơi bề thế của Công ty cổ phần xây dựng thương mại dịch vụ Khang
Thông hôm nay, không ai nghĩ “bà chủ” Phan Thị Phương Thảo lại có một
hành trình khởi nghiệp gian truân, đầy nước mắt. Nung nấu ý định đi xa
kiếm tiền để lo gia đình, một đêm, chị lén ba mẹ, bỏ nhà đi tìm việc
làm.
Đến bến xe miền Tây thì chút
tiền còm dằn túi lại bị kẻ gian lấy mất. Ý định tìm về Tây Ninh, nơi có
ông bà nội không thành, chị lang thang khắp các ngóc ngách của Sài Gòn
đầy cạm bẫy. Bốn ngày sau, ái ngại trước hoàn cảnh của một cô gái trẻ,
vợ chồng ông chủ tiệm cơm người Hoa đã nhận chị vào làm công.
Sau
hai năm đầu tắt mặt tối, hết rửa chén lại giặt đồ mướn chị cũng tích
góp mua được một chỉ vàng. Với mong muốn “biến” một chỉ vàng ấy thành
nhiều chỉ vàng, thậm chí một cây vàng, năm 20 tuổi chị quyết định trở về
quê (Long An) mua lúa xay xát thành gạo rồi mang lên Sài Gòn bán.
Một
thời gian sau, thấy người ta bán chiếu có lời hơn, chị lại đổi nghề,
mua chiếu thô về thuê thợ in hoa lên rồi mang lên tận Tây Ninh để bán
buôn. Lúc này, tuy cuộc sống đã được cải thiện, nhưng cái nghèo vẫn ám
ảnh chị, thôi thúc chị phải “làm ăn lớn”. Nghĩ là làm, chị khăn áo ra
Vũng Tàu mở quán cơm, rồi buôn bán sắt thép phế liệu, “bỏ mối” cát,
đá...
Không tìm được khách hàng ở
Vũng Tàu, một thân một mình chị chở hai bảo tải đá, cát bằng xe honda
lên tận Bình Dương, Đồng Nai... chào bán. Gặp bất cứ chỗ nào đang xây
nhà chị cũng dừng xe, kiên trì tiếp thị. Song thật buồn, chẳng ai chịu
mua cả và trong một lần thất bại trở về đến ngã ba Nhơn Trạch, chị đã bị
xe tông.
Đưa chị vào băng bó tại một
trạm xá gần đó, hai người đàn ông đi trên xe ân cần hỏi chị sao lại chở
hai bao tải cát, đá nặng như vậy. Chị thật thà kể mục đích của mình,
khiến họ không nhịn được cười. Rồi cũng nhờ “cú ngã điånh mệnh” ấy mà
“nạn nhân” và “thủ phạm” trở thành bạn bè và họ đã giúp chị có một công
việc ổn định tại mỏ cát của mình.
Từ
sự giới thiệu của hai người bạn mới, chị dốc vốn liếng mua một máy sang
cát, lấy cát nhỏ bán cho nhà máy thủy tinh, cát lớn bán cho một số nhà
máy sửa chữa tàu biển dùng để rửa tàu. Công việc thuận lợi cộng với nỗ
lực vươn lên không mệt mỏi, chị phất lên từ đó.
Đến
năm 1995, khi làn sóng đầu tư nước ngoài đổ bộ vào Việt Nam thì tên
tuổi chị đã không còn xa lạ trong giới kinh doanh vật liệu xây dựng với
nhiều hợp đồng bán nguyên vật liệu cho một số khu công nghiệp. Hiện tại,
chị là người sáng lập của 7 công ty và chủ đầu tư của Khu công nghiệp
Thạnh Đức - Long An.
Trong
Ban Công tác xã hội CLB Doanh Nhân Sài Gòn (DNSG), chị Phương Thảo luôn
được nhắc đến với vai trò người khởi xướng chương trình “Doanh nhân Sài
Gòn - Nghĩa tình biên giới”.
Nhiều
lần theo chân chị cùng CLB DNSG đến những vùng biên giới xa xôi, tận mắt
chứng kiến cuộc sống nghèo nàn, lạc hậu của bà con các dân tộc ít người
đã khiến tôi “tâm phục khẩu phục” trước cách nghĩ và cách làm của chị.
Không
một chút “ồn ào” hay vì mục đích “đánh bóng thương hiệu”, chị đề nghị
được làm nhà tài trợ giấu tên trong 100 căn nhà Đại đoàn kết đã được
trao ở nhiều vùng biên cương của Tổ quốc. Không chỉ tài trợ kinh phí xây
dựng nhà, chị còn tặng thêm cho mỗi hộ gia đình 1 chiếc ti vi màu 14
inch để góp phần nâng cao dân trí cho bà con và một triệu đồng để họ mua
một số vật dụng cần thiết.
Nhiều lần
đi làm từ thiện cùng chị, nhưng tôi nhớ nhất là chuyến đi về vùng biên
giới Tân Châu - Tây Ninh. Với bàn chân bó bột, chị Phương Thảo vẫn một
mực cùng đoàn từ thiện CLB DNSG vượt gần 200 cây số để đến với đồng bào
dân tộc xã Tân Đông, nơi chỉ cách biên giới Campuchia chưa đầy 1km. Nhìn
chị chống nạng bước đi khó nhọc, ai cũng xuýt xoa.
Đáp
lại sự ái ngại của mọi người, chị cố nén đau, cười “trấn an”: “Không
sao đâu, đi chuyến này về là hết đau thôi”. Lần khác, khi đi tặng quà
Tết cho đồng bào nghèo vùng biên giới An Giang cùng CLB DNSG, thấy vài
phụ nữ không thuộc diện được tài trợ nhưng vẫn có mặt tại điểm tập kết
với ánh mắt đầy hy vọng, chị đã không thể làm ngơ.
Dúi
vội vào tay họ mỗi người vài trăm ngàn đồng, chị quay sang nói với tôi:
“Năm hết Tết đến rồi, mình bớt tiêu một chút là gia đình họ có ít đồ
cúng ông bà tổ tiên”. Khi chị quày quả bước đến bên một cụ già tới nhận
quà trễ vì mải đi làm cỏ mướn, một người bạn đi cùng chị “méc”: “Nhìn bề
ngoài như... Trương Phi vậy đó, nhưng đa sầu, đa cảm lắm”.
Tôi
hiểu lời bạn chị nói vì đã có lần chị kể cuộc đời chị đã nếm đủ tủi hờn
và nước mắt, phải bươn chải kiếm sống từ năm 12 tuổi, hết giặt đồ mướn,
gánh nước thuê lại bán khoai lang dạo...
Theo: cafef
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét