Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Decibel: Ngôi nhà ý tưởng



Jessica Gonzales, Cheron Aymeric và Cheron Christopher là những người Pháp còn rất trẻ, học chuyên ngành khác nhau song họ có sở thích chung là đi du lịch, say mê nghệ thuật, ẩm thực và có nhiều ý tưởng sáng tạo. 

Yêu đất nước Việt Nam, họ đã chọn nơi này để bắt đầu cho sự nghiệp kinh doanh với quán DeciBel restaurant café lounge - nơi gặp gỡ của những người yêu thích văn hóa và nghệ thuật.


Một cây làm chẳng nên non

Jessica Gonzales là người Pháp gốc Tây Ban Nha, theo học chuyên ngành thiết kế nội thất tại Pháp nhưng lại có duyên trong lĩnh vực nhà hàng, ẩm thực. Vì thế, cô gái trẻ này đã bắt đầu cuộc phiêu lưu trong các nhà hàng ở Pháp, Mỹ, Tây Ban Nha, Thụy Sĩ, Ý... học hỏi những tinh hoa của nghệ thuật ẩm thực phương Tây và ứng dụng những gì mình đã học ở nhà trường để lên những ý tưởng thiết kế nội thất cho các nhà hàng, quán ăn.


Cheron Aymeric cũng sinh ra và lớn lên ở Pháp, chàng trai sinh năm 1982 này mang hai dòng máu Pháp - Việt, học công nghệ thông tin nhưng lại trở thành bartender chuyên nghiệp. Có cơ hội đi nhiều nước trên thế giới, Cheron Aymeric chỉ có thú vui là thích lang thang trong các quán bar, nhà hàng để thưởng thức các loại cocktail rồi tìm tòi, sáng tạo ra các công thức pha chế mới cho loại nước uống có pha cồn này. 

Còn Cheron Christopher, tên thường gọi là Cheron Tuấn, là thành viên duy nhất trong nhóm nói tiếng Việt rất rành vì đã từng theo mẹ về sống ở Việt Nam. Cheron Tuấn rất thích đi du lịch một mình. Dù tuổi đời chỉ mới tròn 26 song các quốc gia mà Tuấn đã đi qua có danh sách khá dài: Pháp, Anh, Ý, Thụy Sĩ, Tây Ban Nha, Singapre, Hàn Quốc, Hồng Kông... 

Mỗi chuyến đi thường kéo dài hơn 1 tháng, Tuấn kết bạn và tìm hiểu về văn hóa nơi mảnh đất mình đặt chân đến, đặc biệt là khám phá các món ăn từng vùng miền. Cách đây 3 năm, khi Cheron Tuấn đang theo học ngành quản trị kinh doanh, ở Đại học Curtin, Úc, anh ruột là Cheron Aymeric và Jessica Gonzales cũng đang làm việc tại đây nên họ có cơ hội gặp nhau nhiều. 

Ngoài việc thích khám phá và sáng tạo ẩm thực, họ còn say mê nghệ thuật đương đại và âm nhạc. Họ sưu tập nhạc, phim kinh điển, phim tâm lý hoặc những tài liệu ít ai biết của các nước như Đức, Tây Ban Nha, Nhật Bản,... Sau đó, họ đã quyết định dừng cuộc phiêu lưu và chọn Việt Nam làm nơi bắt đầu việc kinh doanh. 

Ba cây chụm lại nên... DeciBel

“Vài năm không quay lại Việt Nam, tôi thật sự ngỡ ngàng vì sự thay đổi ở đây. Nền kinh tế đang khó khăn nhưng Sài Gòn lại có quá nhiều nhà hàng, quán xá mọc lên vì thế khó mà cạnh tranh. Đầu tư nhiều vốn nên mình phải làm cái gì đó thật khác lạ và có chất riêng. Chúng tôi đã mất gần 2 năm để lên ý tưởng và tìm địa điểm”, Tuấn chia sẻ.


DeciBel là “tác phẩm” đầu tay nên các bạn trẻ rất tâm huyết. Quán nằm trên đường Phan Kế Bính, Q.1 yên tĩnh, thật ấn tượng với màu sắc và cách thiết kế mang vẻ đẹp của châu Âu cổ điển. Chịu trách nhiệm thiết kế không gian quán là Jessica Gonzalez. Từ không gian quán, cách bài trí đến những chiếc bàn hay ghế sofa cổ điển, êm ái đều được chăm chút tỉ mỉ. 

Vừa làm chủ, họ vừa trực tiếp tham gia vào tất cả công việc của quán. Jessica Gonzales quản lý bếp, nhân viên và sắp xếp thực đơn; Cheron Aymeric làm bartender lo phần pha chế thức uống còn Cheron Tuấn phụ trách điều hành và marketing. 

Ít ai biết rằng, DeciBel chỉ là một phần của Công ty DeciBel Design của nhóm hợp tác cùng một người bạn Pháp khác, chuyên về thiết kế website, bao bì quảng cáo và thiết kế các resort cao cấp. Với DeciBel, họ muốn dành không gian này cho sự giao lưu văn hóa và nghệ thuật. 

Ở DeciBel, bạn sẽ thấy sự pha trộn của nhiều loại hình nghệ thuật. Trên tường là những bức ảnh thật ấn tượng, tả thực về cuộc sống, hay những khoảnh khắc rất đời thường của các ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi tiếng thế giới ở nhiều thập kỷ trước, được chụp bởi những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp trong và ngoài nước. 

Vào các tối thứ Tư, DeciBel còn phục vụ khách yêu điện ảnh những bộ phim hài, tài liệu hoặc tâm lý hiếm hoi của các nước được sưu tầm trong những chuyến đi du lịch trước đây của nhóm, sau đó khách có thể trao đổi và bàn luận về bộ phim vừa được xem. 

Ngoài ra, các họa sĩ trẻ vừa cho ra đời một tác phẩm tâm huyết hoặc ai đó vừa hoàn thành một cuốn sách hay thước phim tư liệu, những ý tưởng quảng cáo... cũng có thể đến đây để giao lưu và giới thiệu, chia sẻ cho mọi người. Ở DeciBel, những bản nhạc cũng được chọn lọc rất kỹ và kén người nghe.

Dù khai trương chưa đầy một năm, nhưng DeciBel đã trở thành địa điểm lý tưởng thu hút khá đông khách, nhất là người nước ngoài. Thành viên trẻ nhất trong nhóm chia sẻ: “Tất cả mọi thứ đều mới mẻ nên bọn mình phải phải nỗ lực đến 200% về chất xám, con người và vốn. Tuy nhiên, cái khó hiện nay là DeciBel vẫn chưa tiếp cận được với nhiều khách hàng Việt. Trong khi đó, bọn mình rất muốn mang đến những điều mới mẻ cho người Việt Nam”.

NGUYỄN HẲNG

Ngày cắt 6 mái tóc, tháng lương hơn 50 triệu đồng


Gia đình từng là “dân nghèo giữa thủ đô” nên Thanh Monaco, ông chủ hiệu cắt tóc trên phố Lạc Trung - Hà Nội đã khởi nghiệp “cầm kéo” từ những sợi dây ni lông xé nhỏ.

Tập cắt từ sợi dây ni lông

Từ khi học lớp 10, Phạm Ngọc Thanh đã quyết định không thi đại học mà sẽ học nghề cắt tóc. Không phải vì anh học kém mà chỉ đơn giản, được cắt tóc là đam mê, là ước mơ của anh.

Ngày đó, ước mơ này bị gia đình, nhất là bố anh phản đối kịch liệt vì trong mắt ông, thợ cắt tóc là những kẻ “a-ma-tơ”, học hành chẳng ra gì, không đỗ ĐH và có “máu” chơi bời, ăn diện mới đi làm nghề cắt tóc.

Thế nhưng tôi là đứa bướng bỉnh số một, thế nên ông cụ không thể “đánh cắp” được ước mơ của tôi” - Thanh Monaco cười nói.

“Lúc đó tôi nghĩ, nếu mình học ĐH, sau này ra trường cầm mảnh bằng đi xin việc, lương tháng 5 triệu. Nếu không thích lại “nhảy” chỗ khác, lại mang mảnh bằng 4 năm của mình ra mặc cả. Tôi thấy cái giá như vậy rẻ quá. Tôi không muốn sống như vậy".


Tiệm cắt tóc của Phạm Ngọc Thanh
Hà Nội những năm 2000, gia đình Thanh vẫn nghèo đến mức không thể sắm cho anh cây kéo tốt, cái đầu ma-nơ-canh. Đồ nghề khởi nghiệp của Thanh là cái cột trụ lan can trong nhà.

“Tóc” được anh chàng này “thiết kế” từ những sợi dây ni lông xé nhỏ. Cứ thế, anh chàng ham tóc, ham cắt này ngày ngày xé dây ni lông, bện bện, cắt cắt, tạo kiểu. Thậm chí, anh chàng này từng tập cắt cả trên… lông gà, lông vịt!
“Rồi hồi đó, tôi cũng có cái sĩ diện của thằng con trai chứ. Có ai lại đi ca ngợi, thần tượng một thằng cắt tóc! Thế nên khi tôi treo cái biển ở vỉa hè, bon bạn tôi cười nghiêng ngả. Nhiều đứa còn chọc ghẹo. Mà gặp con gái thì xấu hổ lắm!” (lại cười).
Pha một chút tự kiêu, chàng trai sinh năm 1986 này kể lại chuyện cái biển: “Hồi đó cứ tan học là tôi lại treo cái biển ở góc phố. Thực ra nó là một mảnh gỗ chỉ đủ viết hai chữ “cắt tóc” theo chiều dọc, còn hai chữ “nghệ thuật” viết tắt là “NT”. Cũng oai như cóc!” (cười nghiêng ngả).
Cái hồi đó mà Phạm Ngọc Thanh kể mới cách đây 7, 8 năm. Anh chàng được mệnh danh kiêu căng này kể lại, người thầy đầu tiên và duy nhất cho đến lúc này là một người bạn dạy anh cách cắt kiểu tóc lá. Từ người thầy đầu tiên này, anh nhận ra là chỉ có tự học mới giỏi!
Thế nên Phạm Ngọc Thanh có kiểu học cắt tóc không giống ai. Anh không học từ bất kỳ người nào vì cho rằng, nếu làm theo họ, anh sẽ lặp lại cách cắt của họ- những cách cắt phổ biến không mang lại cho khách hàng một mái tóc tự nhiên, ít cần phải chăm sóc mà vẫn đẹp. Vì thế, anh tự mày mò để tìm ra cách làm riêng.
Cho đến bây giờ, tiếng Anh vẫn là thứ Phạm Ngọc Thanh phải đầu tư học nhưng từ trước tới nay, anh chàng này đã dùng Internet để tìm kiếm trên các trang web nước ngoài cách dạy cắt tóc. Tự tra từ điển, dịch từng từ, từng câu rồi ghi chép lại, rồi thực hành, rồi rút ra kinh nghiệm….
Suốt mấy năm ròng, Thanh Monaco say sưa với cây kéo, những lọn tóc giả, những bó dây ni lông hơn bất cứ thứ gì. Về sau, khi biết các kiểu cắt, những mái tóc của các bạn trai, bạn gái đều được Thanh “chém” nhiệt tình.
Theo Phạm Ngọc Thanh, không phải nghề “học” mới cần sự học hành bài bản, học từ gốc mà nghề tóc của anh cũng phải như vậy. Nếu chỉ học theo lối bắt chước, không am hiểu tận gốc về tóc, về màu sắc, kiểu mẫu tóc … thì người thợ không thể sáng tạo.
Thay vì chỉ học lấy vài kiểu cắt, vài cách pha màu, uốn nhuộm rồi mở cửa hàng, Phạm Ngọc Thanh đã tự viết cho mình những cuốn “giáo trình” bài bản về từng chi tiết nhỏ trong nghề.

Không cắt quá 6 mái tóc một ngày

Giờ Thanh đã là ông chủ của một salon tóc. Những ai từng cười chê và phản đối con đường đi của anh đều phải công nhận anh đã lựa chọn đúng. “Lương” bình quân của ông chủ 26 tuổi, mỗi ngày cắt 6 mái tóc, có 3 đệ tử này là 50 triệu/tháng.


Phạm Ngọc Thanh (ngoài cùng bên trái) và 3 đệ tử
Lý giải cho cái thói “chảnh” không cắt quá 6 đầu/ngày này, Phạm Ngọc Thanh cho biết: “Cắt tóc cần sự sáng tạo. Mà sáng tạo thì phải có thời gian. Đó là thái độ làm việc nghiêm túc trong nghề nghiệp".

Ẩn đằng sau quy định 6 mái tóc/ngày này là dự định về một Monaco Academy, một nơi ứng dụng phong cách làm việc hoàn toàn mới và đầy vẻ mạo hiểm của anh. Anh thu tiền dựa trên mức độ hài lòng của khách.
Nếu khách hoàn toàn hài lòng, anh sẽ thu theo giá quy định và khách được quyền “miễn trả công” nếu họ không hài lòng với chất lượng dịch vụ của cửa hàng.
“Nghe có vẻ mạo hiểm nhưng tôi tin rằng khi người ta được phục vụ tốt, hoàn toàn hài lòng thì họ rất khó không chi trả tiền công cho mình. Nếu có người như vậy thì tôi cũng … không chấp! (Cười to)… Tôi chưa thấy có gì không suôn sẻ vì từ khi áp dụng cách này, chưa có vấn đề gì xảy ra cả. Như thế, các tay kéo ở cửa hàng tôi chỉ có một cách là làm cho khách hoàn toàn hài lòng!”.
Thanh cho rằng, đã qua rồi cái thời một số ít người giỏi nghề nên muốn phục vụ khách hàng thế nào cũng được. Dần dần, mặt bằng tay nghề sẽ ngang nhau, nơi nào phục vụ tốt, nơi đó sẽ làm ăn tốt.
Ông chủ cửa hàng tóc bây giờ vẫn giữ thói quen lên mạng tự học mỗi ngày. Và cái lý do quan trọng nhất “đè bẹp” cái kiêu cho rằng mình giỏi, không phải thay đổi là vì anh đã “nhìn ra thế giới”.
Phong cách làm việc chuyên nghiệp của những thợ cắt tóc phương Tây khiến anh quyết định sẽ có một chuyến du học. Du học không chỉ để học nghề, mà còn để học lề lối làm việc, văn hóa phục vụ của những người thợ cắt tóc chuyên nghiệp hàng đầu thế giới để có thể định hình phong cách cho sự nghiệp cắt tóc và salon tóc của mình - đó là lối đi riêng của Thanh Monaco.

Nguồn: Vietnamnet
Flag Counter